Quyết chiến bắt đầu, trên sườn Bất Tư Nhai, ma giáo cùng chính đạo, mỗi bên chiếm cứ một phương, vì tuyển thủ bên mình mà phất cờ, hò reo ầm ĩ.
Giáo Chủ nhìn quanh bốn phía, mắt thấy Tiểu Sư Thúc của mình đứng bên đám người chính đạo, cùng Minh Chủ thì thầm to nhỏ, Minh Chủ lại bày ra tiếu ý ôn nhu, nhất thời Giáo Chủ khí huyết phun trào, mắt đỏ ngầu, vô cùng hung bạo.
Tiểu Sư Thúc đưa ánh mắt khẽ liếc Tiểu Giáo Chủ, khóe miệng từ từ nổi lên tiếu ý, sau đó lại nhoài người sang bên cạnh, cùng Minh Chủ nói cái gì đó, hai người liền nhìn nhau cười đến ý hợp tâm đầu, chỉ thấy Giáo Chủ hận không thể xông lên giật lại Tiểu Sư Thúc, sau đó một quyền đem Minh Chủ đánh văng xuống vách núi luôn.
Minh Chủ tiến lên vài bước, ôm quyền nói: “Ngưỡng mộ uy danh của Thái Thụy Bảo Bảo Chủ đã lâu, hôm nay đặc biệt tới đây lãnh giáo” (Đại danh của ma giáo là Thái Thụy Bảo).
“Hanh, Vượng Đức Phủ Phủ Chủ bất quá cũng chỉ thế này.” (Minh Chủ xuất thân từ Vượng Đức Phủ)
Tiểu Sư Thúc bật cười, tay áo vươn lên che miệng, thân thể không ngừng run lên.
“Ngươi không sao chứ?” Hai người đồng thanh hỏi.
Tiểu Sư Thúc càng là tiếu ý dạt dào, hận không thể đánh cho hai tên đó bò lăn ra trên mặt đất.
“Không có việc gì, không có việc gì, chỉ là hối hận đã không tới Bất Liệt Điên (Ạnh Quốc)…” Câu dẫn một tiểu suất ca tóc vàng mắt xanh, anh tuấn dễ nhìn. Tiểu Sư Thúc vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-y-du-than-y/1611318/quyen-2-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.