Tiểu Giáo Chủ khống chế võ công của tiểu sư thúc, tịch thu mấy thứ chai lọ linh tinh hắn mang theo, đem y giam lỏng.
Bị nhốt nửa tháng, tiểu sư thúc phát điên luôn, đập vỡ tất cả đồ đạc trong phòng, túm cổ áo Giáo Chủ, rống lên: Ngươi thả lão tử ra!
Giáo Chủ dùng ánh mắt ôn nhu mà đau thương vô hạn nhìn tiểu sư thúc, nói: Ngươi không nên trở về, nếu đã về, thì đừng hy vọng có thể ly khai!
Tiểu sư thúc cả giận, nói: ở chỗ của ngươi, ngay cả một tên thủ vệ cũng không thèm đưa mắt nhìn ta, vừa thấy ta liền bỏ chạy, không có nam nhân lão tử sống không nổi!!!
Nói thừa, Giáo Chủ đã sớm hạ lệnh, ai dám nhìn thẳng vào tiểu sư thúc lập tức bị móc mắt, chứ đừng nói tới dám cho y câu dẫn.
Giáo Chủ nói: lẽ nào ta không phải là nam nhân? Nói xong, một đường đẩy ngã tiểu sư thúc, cởi bỏ y phục của y.
Tiểu sư thúc chậm rãi khép mắt, thở dài: ta chỉ xem ngươi như hài tử mà thôi.
Giáo Chủ hai mắt hằn tơ máu, một đao chân khí bốc phát khiến hắn rơi vào trạng thái điên điên khùng khùng, thập phần thô bạo, xé bỏ y phục, thượng tiểu sư thúc nhà hắn, thượng xong lại ôm tiểu sư thúc một thân thương tích thảm hại mà khóc rống, khóc đến mức cả tim gan đều vỡ nát ra.
Tiểu sư thúc suy yếu mà cười: ngươi hiện tại đã hiểu chưa, ta chỉ là một tên tiện nhân ai cũng có thể thương, thích người như ta chỉ là tự mình tìm khổ mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-y-du-than-y/1611306/quyen-2-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.