Phượng Nghi cung, bênngoài là một nhóm hộ vệ cầm vũ khí bảo vệ. Bên trong là một nhóm nươngnương quần áo ngăn nắp, nhóm công chúa bị bao vây trên đất, từng ngườimột sợ hãi run rẩy, thậm chí có người nhát gan hơn còn nhỏ giọng nức nở.
Hoàng hậu mặc trên người Phượng Bào màu đỏ thẫm ngồi ở chỗ đó, đầu đội trâmvàng, tay bưng ly trà tinh xảo, rất ưu nhã. Nghe có tiếng người khóc, bà hạ ly trà xuống, nhìn lướt qua đám người nương nương, công chúa trênđất, hừ lạnh nói:
"Khóc cái gì mà khóc, thật xúi quẩy, chết người sao?" Hoàng hậu mặc dù lạnh nhạt khiển trách bọn họ, nhưng thật ra lòng dạ bản thân cũng đã rối một nùi. Chẳng qua đang cố gắng trấn tĩnh thôi.
Các nương nương này đều có thói quen được nuông chìu, nhóm công chúa bịhoàng hậu lạnh lùng khiển trách cũng đang co rúm lại. Chỉ là sau khi sợhãi một lúc, các nàng cũng đã bắt đầu tỉnh táo. Dù sao vẫn là hỗn tạpchốn hậu cung, ai không có chút thủ đoạn.
"Hoàng hậu nươngnương, người mang chúng ta vây ở đây rốt cuộc có ý gì?" Nương nương áoxanh tay trái nắm chặt tay phải của mình, ép buộc bản thân không phátrun. Bây giờ có thể cứu các nàng cũng chỉ có bản thân các nàng.
"Hà phi, ngươi không phải luôn rất thông minh đó sao. Thế nào bây giờ lạitrở thành ngu ngốc?" Hoàng hậu nhìn nữ tử áo xanh hừ lạnh, đột nhiên sau đó biến sắc, giận tái mặt, hung ác nói tiếp.
"Các ngươi đều làngười thông minh, đừng mong giở trò gì. Đợi chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-thu-nu-vuong/1961688/quyen-3-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.