Dạo này âm phủ có một món đồ chơi mới lạ.
Hình dáng vuông vức, có thể phát sáng, có thể phát ra âm thanh, quan trọng nhất là có thể làm việc.
Hắc Bạch Vô Thường chỉ dùng món đồ chơi mới lạ tên máy tính này một lúc thì đã xử lý hết mọi việc tồn đọng.
Điều này khiến không ít quỷ sứ âm phủ ghen tị, thường xuyên chen chúc trước bàn làm việc của Hắc Bạch Vô Thường để tranh nhau nhìn món đồ chơi mới lạ tên máy tính này.
Tiếc là Hắc Bạch Vô Thường giấu thứ này rất kỹ, hiếm khi nào lấy ra.
Đùa à, lỡ cái máy tính này bị quỷ khác lấy đi e là còn lâu mới đòi được.
Nhất thời các quỷ sứ âm phủ đều ngóng trông Hắc Bạch Vô Thường đi làm việc sớm để bọn họ tha hồ ngắm món đồ chơi mới lạ này.
———
Ngoại ô Tân Thị.
"Hai tiếng, hết thời gian này ngươi sẽ trở về trạng thái hồn phách."
Bạch Vô Thường thu lại ngón tay ấn trên trán tiểu quỷ rồi cầm xích sắt dặn dò: "Tốt nhất là rời xa đám đông trước khi thực thể sắp biến thành hồn phách. Nếu không dễ hù dọa người sống lắm."
Mộ Bạch gật đầu lia lịa.
Bạch Vô Thường tươi cười xua tay: "Đi đi."
Mộ Bạch quay đầu bay vút tới biệt thự.
Phòng ngủ trong biệt thự tối om.
Mộ Bạch ngồi trên cửa sổ nhìn sang cửa sổ phòng làm việc, phát hiện phòng làm việc cũng tối thui.
Cậu dứt khoát bay vào phòng ngủ tới cạnh giường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-som-mot-chut/3449895/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.