Tiểu quỷ trốn trong tủ áo đột nhiên sững sờ.
Người đứng phía sau hình như cũng chẳng dễ đối phó hơn Hắc Bạch Vô Thường.
Quả nhiên người sau lưng mỉm cười, trái một câu đại nhân nhớ tôi rồi sao, phải một câu tôi cũng nhớ đại nhân lắm, thế là tiểu quỷ rúc vào đống quần áo như đà điểu giả chết.
Những lời viết trong thư đã làm người ta mắc cỡ lắm rồi.
Sao còn nói trước mặt nữa chứ.
Thấy tiểu quỷ chúi đầu vào đống quần áo trong tủ giả chết, Diêm Hạc cũng không sốt ruột mà đứng chờ trước tủ, hai mắt cong cong.
Anh còn tưởng mình và tiểu quỷ giống như Ngưu Lang Chức Nữ trên trời, mỗi năm chỉ được gặp một lần.
Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm gặp nhau một lần vào đêm Thất Tịch.
Anh và tiểu quỷ mỗi năm cũng gặp nhau một lần vào ngày sinh nhật.
Hồi lâu sau, tiểu quỷ giả chết mới nhúc nhích.
Thấy phòng ngủ không có âm thanh gì, cậu tưởng người phía sau đi rồi, ai ngờ anh cầm gối và một tấm chăn mỏng tới rồi khom lưng đặt vào tủ.
Đó là gối đầu và chăn nhỏ của Mộ Bạch trước đây.
Tiểu quỷ quay đầu lại, trông thấy tấm chăn mềm mại sạch sẽ đặt cạnh mình tỏa ra mùi nước giặt thơm ngát.
Cậu nghe Diêm Hạc bảo mình không muốn ra cũng không sao, có thể ngủ tạm trong tủ một lát, đợi ban đêm anh ngủ rồi ra cũng được.
Tiểu quỷ không nói gì mà ngồi trong đống quần áo, trùm trường bào lên, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-som-mot-chut/3449890/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.