Trước hàng người, tiểu quỷ cầm ly giấy bằng hai tay thành kính nhận lấy trà sữa uống một hơi cạn sạch, đang định chạy tới cuối dãy để tiếp tục xếp hàng thì bị ôm ra.
Một tay Diêm Hạc túm mũ áo hoodie của tiểu quỷ, tay kia xách hai thùng trà sữa trên quầy chào hàng bỏ vào xe đẩy siêu thị.
Vì muốn có qua có lại nên tiểu quỷ vỗ tay anh, ra hiệu cho anh buông mũ áo hoodie ra.
Diêm Hạc buông tay.
Tiểu quỷ bưng ly giấy chạy tới cần cù chăm chỉ xếp hàng, nhận một ly trà sữa rồi chạy vội tới đưa cho Diêm Hạc như dâng báu vật, chân thành nói với anh: "Ngon lắm á."
Nhưng một giây sau, tiểu quỷ sực nhớ ra điều gì nên lại nói: "Tôi quên đổi ly rồi. Anh chờ chút nha."
Cậu định uống hết trà sữa trong ly giấy rồi lại đi xếp hàng, chợt thấy Diêm Hạc cầm ly giấy từ tay mình: "Không sao đâu."
Tiểu quỷ nhìn Diêm Hạc cầm ly giấy của mình uống một hớp, sau đó ngẩng đầu trầm tĩnh nói đúng là ngon thật.
Vệ Triết vừa tham quan xong khu đồ gia dụng trở lại cạnh sếp mình, cảm thán nói: "Bếp nào xài nổi con dao hơn mười ngàn chứ......" (~35 triệu)
"Ê, không đúng, Bạch à, sao tai cậu đỏ rực vậy? Bùa có vấn đề gì sao?"
Mộ Bạch: "......"
Cậu vội vã thu lại ánh mắt dán vào ly giấy rồi nhìn quanh, ấp úng nói: "Không có gì, hình như hơi nóng thì phải......"
Vệ Triết thở phào một hơi, thấy tâm trạng sếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-som-mot-chut/3449864/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.