Mục Tĩnh Nam khăng khăng quay về căn cứ, Mục Tuyết Kỳ hết cách đành cùng Lam Á đưa anh về. Bác sĩ mang theo thuốc và thiết bị y tế bí mật vào căn cứ, tiêm thuốc cho anh, phòng nghỉ của anh biến thành phòng bệnh. Bác sĩ lấy mẫu máu Mục Tĩnh Nam để gửi đến bệnh viện làm xét nghiệm, sau khi có kết quả báo cáo, mọi chỉ số đều cho thấy không khả quan. Bác sĩ tháo kính, nói với Mục Tuyết Kỳ và Lam Á: "Xin phép cho tôi được nói thẳng, thượng tá làm việc quá sức nên cần phải nghỉ ngơi, làm việc với cường độ cao chỉ khiến tình trạng của ngài ấy càng tệ hơn."
Mục Tĩnh Nam trên giường bệnh mở mắt, điềm nhiên nói: "Ông chỉ cần cố gắng để làm chậm quá trình phát tác của tôi."
Bác sĩ thở dài: "Không có sự hợp tác của ngài thì tôi trì hoãn nó bằng cách nào? Bây giờ các triệu chứng xuất hiện dù ngài không tới kì mẫn cảm, chứng tỏ tình trạng rất nghiêm trọng. Tôi đã tiêm thuốc đặc trị cho ngài, mỗi liều trị giá hàng triệu nên ngài có thể mua nó. Kết hợp với việc ngài tích cực nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức có lẽ sẽ trì hoãn thêm mười năm. Còn nếu ngài cứ tiếp tục không quan tâm đến cơ thể, liên tục nôn ra máu thì tôi không biết có thể kéo dài được bao lâu."
Mục Tuyết Kỳ lên tiếng: "Xin lỗi, anh cả tôi có lý do riêng, tình hình hiện tại không cho phép anh ấy được nghỉ ngơi. Anh ấy tốn công nhiều như thế tất cả là vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-sau/3430156/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.