Thẩm Tử Hằng sau khi đi ra khỏi đại sảnh hợp phối, kiếm cớ đuổi Thẩm Già cùng Thẩm Tần đi chỗ khác, vừa về đến nơi ở mà gia tộc chuẩn bị, khép cửa lại liền nói với người đang ở trong nhà “Xin lỗi, tên ngự quỷ kia ta không thể mang về, bị Thẩm Tu đưa đi rồi.”
Nam tử đứng thẳng bên cửa sổ, mặc trên người đồng phục của Ngự Quỷ sư, cũng là bộ quần áo màu trắng có hoa văn màu vàng, hắn xoay người, cười cười với Thẩm Tử Hằng, trong miệng lại nhạt nhạt nói “Phế vật.”
“Không phải… Ta…” Gương mặt Thẩm Tử Hằng trầm xuống, vội vội vàng vàng muốn giải thích.
“Ta nói là Thẩm Tu, trong giới Ngự Quỷ sư danh tiếng không nhỏ, là con cháu mạch chính của Thẩm gia, thiên phú lại chẳng sánh nổi con cháu của mạch phụ, không phải phế vật thì là cái gì.” Nam tử vung tay, trong đôi mắt tràn đầy ý tứ giễu cợt.
“Đừng đùa ta, nếu như vậy, vì sao các ngươi lại bảo ta ra tay?” Thẩm Tử Hằng cảm thấy khó hiểu, đáy mắt không khỏi tràn ra vài phần tức giận, vào lúc đấy hắn thật sự nghĩ có khi phải dạy dỗ thanh niên không biết trời cao đất dày kia một trận thật tốt.
“Ngươi đừng vội vàng giải thích, ngươi không phải đối thủ của hắn.” Nụ cười của nam tử nhanh chóng biến mất.
“Ta hy vọng có thể thử xem, nếu có thể đấu với hắn, ta sẽ không để cho các ngươi mất mặt.” Thẩm Tử Hằng mang ánh mắt kiên định phản bác.
“Thôi, Hỏa Diễm Dung sơn cũng không phải là không có tên quỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/199210/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.