Thụ Trần vô cùng cảm kích khi nam nhân tên gọi Thẩm Tu này chịu giúp đỡ nó, ít nhất là hắn đã trực tiếp thiên về một quỷ tộc ngay trước mắt mọi người, điều này sẽ ảnh hưởng một cách nhất định tới vị trí của một Ngự Quỷ sư. Có đôi khi, phương thức xử lý giữa các chủng tộc với nhau, một khi xảy ra, mọi người sẽ lập tức nhớ đến chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.
Khi không xảy ra sai sót, sẽ không có gì, nhưng một khi xảy ra sai lầm, sẽ trở thành chứng cứ phạm tội.
Trần Nghĩa thấy con ngự quỷ cũ của gã cư nhiên vẫn đang trừng gã, không khỏi lại lùi về phía sau, gã thất vọng nhìn về phía Hải Thanh đại sư nãy giờ không nói một lời nào, chuyện đã đến nước này, thân phận Ngự Quỷ sư của gã xem ra không được đảm bảo……. Nhưng dù sao cũng phải sống sót!
“Về sau ta không dám nữa……. Các ngươi phải bảo vệ ta, không thể để cho con ngự quỷ kia lại đánh ta!” Trần Nghĩa suy nghĩ một lúc lâu, cảm giác vẫn phải bảo trụ mạng sống, rồi lại nghĩ tiếp “Ngự quỷ không thể tùy tiện đánh lại chủ nhân, các con quỷ tộc khác cũng thế, không thể tùy ý thương tổn nhân tộc! Điều đó ta không nói sai đi?”
Thụ Trần nắm chặt hai bàn tay, không lên tiếng, mối thù của nó không phải một đấm hai đấm là có thể dễ dàng xóa bỏ được, nhưng nó cũng không thể mang đến phiền toái cho đồng tộc…… Nhân tộc, cuối cùng cũng sẽ theo bản năng chống lại ngoại tộc, không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/1333271/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.