Cây Ngân Hoa tuy rằng vô cùng to lớn, diện mạo tráng lệ, hơn nữa hình thể đặc biệt có một loại cảm giác kỳ diệu, thân cây ở giữa hình dáng giống như một cái ngai vàng tự nhiên, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy chỉ có người tôn quý mới có thể ngồi lên đó, thế nhưng ở trong mắt Thẩm Tu, bất quá chỉ là một cái cọc gỗ, đặc biệt trắng mà thôi.
Cho nên hắn đứng dưới tán cây Ngân Hoa, cũng không cố ý tới gần quan sát kĩ càng, tùy ý tìm một khu vực có tầm nhìn coi như không tệ, cùng với những người khác yên lặng chờ đợi. Tên quỷ tộc cao đẳng kia liền đứng sau lưng Thẩm Tu, này cũng không có gì đáng nói, có lẽ đối phương còn không có dự định lập tức rời khỏi hắn, hắn chỉ có chút ngạc nhiên, vì sao chỉ chớp mắt một cái, ánh mắt của bọn Viêm Lam nhìn về phía hắn trở nên có chút quỷ dị.
Là đang chỉ trích hắn lừa dối đồng tộc dễ dụ của bọn nó?
Trời đất chứng giám, hắn cảm thấy bản thân hắn không hề làm gì cả!
Cái loại ánh mắt xoi mói, nghi ngờ, kinh ngạc, chúc phúc… Thẩm Tu híp mắt một cái, bình tĩnh quay đầu nhìn sang bên, có lẽ đám quỷ tộc đôi khi yêu thích việc lén lút tưởng tượng một số chuyện, hắn cũng không tò mò thầm suy đoán chúng nó nghĩa gì.
“Thẩm Tu, ngươi cư nhiên coi ngự quỷ là người nhà?” Tắc Văn sắc mặt không đồng ý, nghe nam nhân kia nói linh tinh, nếu cứ như vậy, tôn nghiêm của Ngự Quỷ sư ở đâu? Hơn nữa nhìn bộ dáng hai người rất giống bạn lữ…
“Ngươi nói như vậy, quá qua loa, hơn nữa còn dám động tay động chân phá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/1333246/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.