Một lão nhân chòm râu trắng như tuyết, tiên ý phiêu phiêu cất bước đi tới, tốc độ kia nhanh đến mức không giống với một người đã bước tới tuổi già, lão nhìn Ô Minh tựa hồ là một gương mặt mới, bất quá điều này không quan trọng, chỉ cần là từ khu hỗn chiến ở bên trong rừng tối đi ra đây, liền có thể nhận thức cái con heo vàng kia! (N/A: vâng, anh Tu nhà ta được gọi là lợn vàng)
“Vị tiểu huynh đệ này.” Lão nhân cười híp mắt, nói “Xem dáng vẻ của các hạ đường đường, phong độ nhẹ nhàng, chắc chắn bạn tốt đầy khắp thiên hạ, có biết một nam nhân mang theo một con ngự quỷ cao cấp, nhìn qua chính trực, tướng mạo đại khái là…”
“Vị kia còn nói hắn phải đi làm nhiệm vụ, trong người áng chừng chỉ có một cây cỏ cầm máu màu xanh nhạt, ha ha, đương nhiên, cũng có khả năng tình báo này cũng không hoàn toàn chính xác.” Một người trẻ tuổi mặc một cái áo choàng được may bằng sợi tơ tằm màu vàng kim cũng nhích lại gần, nhắc nhở nói.
“Đến cùng thấy hay không thấy? Nói ra, nếu có thì ngươi sẽ có ưu việt!” Hán tử trung niên không có biết làm mấy trò đa dạng của văn nhân, hắn lấy ra một túi hàng hóa có giá trị không nhỏ, quơ quơ trước mắt Ô Minh.
Những người này đều là thương nhân, Viêm Lam đứng ở một bên, thấy vài tên thương nhân kia chỉ quét mắt liếc qua nó, rồi lập tức vây quanh Ô Minh, trong miệng dò hỏi tung tích của một Ngự Quỷ sư không biết tên, nghe miêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/1333232/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.