Chủ nhân của cái sạp hàng bên cạnh thật sự không nhìn nổi hành động này của hai người, mặc dù nói về quan hệ giữa một số Ngự Quỷ sư với ngự quỷ, chuyện sờ sờ ôm ôm mập mờ, cũng không hiếm lạ, nhưng nhìn ngự quỷ kia còn hơi nhúc nhích một chút cái eo thon, tay của Ngự Quỷ sư kia không cẩn thận liền trượt tới một địa phương khác… Thế nhưng đang ban ngày ban mặt, có thể lo lắng đến suy nghĩ của người cảm thụ sao? Không sai, hình ảnh như vậy nhìn qua cho người ta cảm giác tốt đẹp, dù sao nhan trị cũng cao, vóc người rất tuyệt… Thế nhưng liên quan tới hạt châu nhỏ có bề ngoài xấu xí bị lấy đi, hiện tại gã đang vò đầu bứt tai rất muốn hỏi cho rõ ràng a!
Thấy thế nào cũng cảm thấy cái ngoạn ý kia, khá giống…
“Xin hỏi…” Chủ sạp bên cạnh mặt dày đi tới.
“Hả?” Thẩm Tu đưa tay cầm túi vật phẩm của mình lên, vốn chuẩn bị đi, loại sạp hàng được dựng lâm thời này, không cần thu thập cũng không sao, hơn nữa hắn cũng không bày nhiều thứ lên trên sạp.
“Cái hạt châu lúc nãy, ngài còn nữa không?” Đối phương nuốt một ngụm nước bọt, cả xưng hô cũng đều thay đổi “Ta nhìn qua hình như khá giống Hàn Châu…”
“Là Hàn Châu, thế nhưng không có, đó là một viên cuối cùng.” Thẩm Tu mang theo áy náy nói “Thật đáng tiếc, nếu như ngươi có cỏ cầm máu, có thể sớm trao đổi với ngươi.” Hắn cũng không cần thiết phải ở đây hóng gió quá lâu, vẫn là về đến nhà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/1333221/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.