Luôn có người làm chủ
“Hoa Liên…” Tử Vi Tiên Đế đứng bên ngoài được một lúc lâu, Hoa Liên trước sau vẫn không hề ngẩng đầu, dường như đang suy tư chuyện gì đó. Rốt cục, hắn không nhịn được, mở miệng trước.
Hoa Liên nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu, vẻ mặt mang theo mấy phần kinh ngạc, “Tử Vi Tiên Đế? Thật đúng là khách quý, xin thứ cho ta không thể đứng dậy hành lễ.”
“Giữa ta và ngươi đâu cần phải đa lễ như vậy.” Tử Vi không để ý cười cười, “Nghe nói ngươi là vì chuyện của Lạc Lâm Cửu nên mới bị giam lại?”
“Đúng vậy, hai vị Tiên Đế đại nhân không chịu tin lời của ta, ta cũng chẳng biết làm gì khác ngoài việc ngồi trong Thiên Lao này suy nghĩ lại.” Hoa Liên cũng tỏ ra không quá để ý.
“Lần này Chân Vũ bọn họ quả thực có chút sơ suất, ngươi yên tâm, việc này ta nhất định sẽ không để ngươi phải chịu oan ức.”
“Vậy ta đây xin cảm tạ Tiên Đế đại nhân đã chủ trì công đạo trước.” Hoa Liên rũ mắt xuống, lông mi thật dài khẽ run lên. Trao đổi với kẻ thông minh, tâm trạng lúc nào cũng sảng khoái.
Tử Vi chỉ ở trong Thiên Lao một lúc rồi đi luôn, từ đầu tới cuối, không hề nhắc đến đóa sen vô căn kia. Có điều trong lòng Hoa Liên rất rõ ràng, sau khi ra ngoài, đóa sen kia có khả năng đã quay trở lại Bách Hoa Viên rồi.
Rốt cuộc là những đan phương đan độc kia quan trọng, hay là đóa sen kia quan trọng, ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-phat/1983783/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.