Lưỡi xán hoa sen
Câu này của Hoa Liên không khỏi khiến người khác kinh ngạc, ngay cả Tử Vi cũng có chút nghi hoặc, nghe ý tứ này của nàng, chẳng lẽ trước kia hắn từng có ân oán với nàng?
Thấy vẻ nghi ngờ khó hiểu của mọi người, lãnh ý trong mắt Hoa Liên lại càng đậm hơn, “Tử Vi Tiên Đế, nói vậy ngươi đã quên rồi, năm đó trên Bất Chu sơn, ngươi lấy mất hai hạt sen của ta, hại ta thiếu chút nữa tan thành tro bụi. Có điều thực đáng tiếc, sao lúc ấy ngươi không lấy thêm hai hạt sen nữa, lại để cho ta sống sót từ Thái Cổ cho tới tận bây giờ.”
Lời nói của Hoa Liên tựa như một quả trùy, nện thẳng vào trái tim Tử Vi. Thái Cổ!
Hắn vẫn không hiểu sao, thái độ của Hoa Liên lại đột nhiên thay đổi, thì ra nhân quả giữa họ đã bắt đầu từ tận Thái Cổ. Hắn nhớ chứ, hắn đương nhiên là nhớ.
Lúc ấy sau khi một tia thần niệm là Tử Tiêu tách ra từ cơ thể hắn, mặc dù đã ký thân vào hoa sen nhưng vô cùng yếu ớt, bởi vì khuyết điểm của hắn nên khiến cho Tử Tiêu bị thương nặng. Có người từng nói với hắn, nếu muốn giữ được Tử Tiêu, thì phải dùng hạt sen có linh khí dồi dào trấn trụ nàng.
Vừa hay hắn lại cùng sư phụ đi ngang qua Bất Chu sơn, nghe nói Dưỡng Thiên trì từng mọc lên hai đóa sen có mười hai đài sen, vốn chỉ muốn thử vận may một chút, ai ngờ hắn lại tìm được thật.
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-phat/1983742/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.