Edit: HồngBeta: SakuraMặc Hi nhìn ông ta, vẫn không nói gì như trước. A, chết ở trên tayai? Ông không cần biết rõ.Tia chớp màu tím trong tay lóe lên,oành mộttiếng, trong nháy mắt hướng về đan điền của ông ta, trong đôi mắt vẫncòn đang trợn to của Hạo Hà chỉ còn lưu lại âm thanh sợ hãi chưa biếnmất,”Dị thánh. . . . . . ! ! ?”
Trong tay lại là tia chớp phân tán bốn phía, toàn bộ hướng lên thân thể của Hạo Hà ở trên mặt đất.
“Xèo xèo!” Trong đêm tối, âm thanh này khiến người khác sởn hết cả gai ốc.
Một hồi, xác định một mảnh màu đen tro bụi trên mặt đất, bị gió thổi bay.
Đó là cái gì? Thấy trên mặt đất rơi xuống một chiếc nhẫn và một vậthình cầu, vật hình cầu thì cô biết, dị khí, vừa rồi Hạo Hà sử dụng dịkhí, còn chiếc nhẫn kia là gì? Song, vật có thể ở cùng một chỗ với dịkhí nhất định sẽ không tồi, đem hai vật thu vào, bỏ vào trong túi quầnáo.
Không hề dừng lại nữa, Mặc Hi xoay người định rời khỏi, thế nhưngđúng lúc này, không khí xung quanh thân thể đột nhiên, nhanh chóng bịđè nén! Còn có giọng nói quen thuộc,”Phía trước là ai, chờ một chút, tôi không có ác ýgì !”
Con ngươi co rụt một cái, Mặc Hi không để ý tới tiếng gọi của anh ta, vẫn tiếp tục phóng về phía trước, thế nhưng cũng bởi vì động tác nàycủa cô, trước mặt thoáng một cái trong không khí là bức tường vô hìnhđánh đến, duỗi quyền nện ở phía trên.
“Phanh! !”
Mặc Hi lùi về một bước, không hướng về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-loi/1256167/quyen-2-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.