Edit: Dao DaoBeta: SakuraĐưa mắt nhìn sang, người nói là một người đàn ông tuổi trên dưới 30,khuôn mặt tuấn tú, có khí chất như văn học gia cổ điển, chỉ là những lời nói ra, cùng với đôi mắt đầy chiến ý phản chiếu rõ tính cách của ông ta lại hoàn toàn tương phản với diện mạo.
“Ha ha, nói ra mấy ngày nay tôi cũng quá nhàm chán rồi, hôm nào lạiđến, hôm nay lại là ngày nhận con gái của tôi, tôi cũng không muốn hủynó.” Trong đôi mắt An Dĩ Mẫn cũng loáng qua ánh lửa, nhưng nén nhịnxuống, “Đến đến đến, tôi giới thiệu với mọi người.”
“Tôi biết rồi, vừa rồi ông mới nói xong. Lại nói, Mặc Mặc thật rấtgiỏi nha, nhỏ thế đã có bản sự như vậy.” Người đàn ông cười bước tới,liếc An Dĩ Mẫn, trong cái nhìn có chút ham muốn, như nói, sao chuyện tốt trên đời này sao lại để cho tên này này chiếm được? Đứng trước Mặc Hitán dương.
“Ha ha, không phải trên thế giới này không có thực lực là không đượcsao?” Mặc Hi cũng không khiêm tốn nói cái gọi là may mắn, không sai, bởi vì cô có thực lực như thế mới được họ đối đãi thế này, mới khiến họ tôn kính, nếu bây giờ cô không có bất kỳ khả năng gì, có cũng chỉ là ánhmắt không thèm để ý và bị người khác dẫm nát dưới chân.
Người đàn ông sững sờ, không ngờ tới Mặc Hi sẽ trả lời như vậy, nhưng cô thật sự bày tỏ sự thật, trong đôi mắt trong trẻo kia không có chútkiêu ngạo tự phụ nào, chỉ là bình thản bày tỏ thực tế.
Đôi mắt liếc về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-loi/1256160/quyen-2-chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.