Người dịch: Nhật Phương
Biên tập: Fleur
Đây chính là ý của Dung Lâm. Đây chính là thói đời, nếu như không có chỗ dựa phía sau, rất khó có chỗ đứng ở Cửu Tiêu các. Trước đó Tiêu Bạch phá lệ cho Tiêu Táo ở trên đảo tiên chính là vì để chúng đệ tử nhìn rõ chỗ dựa phía sau của nàng ấy, không dám đụng chạm đến nàng ấy. Tiểu cá yêu này, nói thế nào cũng coi là có duyên với hắn, hắn cũng không thể không có đạo lý bỏ mặc nàng bị người khác ức hiếp....
Bây giờ –
Có hắn làm chỗ dựa cho nàng là đủ rồi.
A Liên cũng cảm thấy cuộc sống ở Cửu Tiêu các cũng dễ chịu đôi chút, cùng Điền La đi phạn xá dùng cơm, có không ít vị sư huynh đến mời, nhưng A Liên không phải là một con cá hám lợi, tự nhiên đối xử bình đẳng, từ chối tất cả. Điền La lặng lẽ đứng bên cạnh A Liên giơ ngón tay cái lên, nói: "Thượng thần thật lợi hại..."
Lại hỏi: "Đúng rồi, mấy ngày nay sao không thấy ngươi luyện pháp thuật cùng thượng thần?"
A Liên nghĩ ngợi, cũng cảm thấy mấy ngày nay mình không gặp thượng thần rồi, nhớ lại lời hôm đó thượng thần nói với mình, liền như thành thật nói: "Thượng thần là người bận rộn, mấy ngày nay dường như có việc gì gấp, đi ra ngoài xử lý công chuyện rồi."
Điền La ước ao, híp híp mắt nhìn trời than thở: "Làm thượng tiên rồi làm đến thân phận thượng thần, thật là ngưỡng mộ quá đi, quanh năm suốt tháng không có việc gì to tát, nói là ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-huong-tu-dat/110656/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.