Dịch: Nhật Phương
Beta: Fleur
Nam tử phong thái hiếm thấy ngay ở trước mặt, như ngọc thụ lẳng lặng đứng đó, nét phong hoa tuyệt đại đó đủ khiến người khác thần hồn điên đảo.
A Liên ngẩng đầu lên, si ngốc đánh giá dung mạo của hắn, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, không nhịn được cất lời:"Thượng thần Dung Lâm anh tuấn hơn hẳn hai trăm năm trước!"
Lời nói tán thưởng không người nào là không thích nghe. Lúc đầu hắn còn không vui vì nàng "mạo phạm", nhưng lúc này cũng không tiện trách cứ nàng. Trên thiên giới cũng có đạo lý không đánh vào khuôn mặt tươi cười của người khác. Nàng nằm rạp xuống dưới chân hắn, cứ lõa thể như vậy trước mặt hắn, cái đuôi cá màu bạc vui mừng vẫy vài cái, xem ra tâm tình vô cùng tốt.
Cá mè hoa tu hành được ba trăm năm, cũng coi như là thiếu nữ mới trưởng thành. Nàng rõ ràng phát triển sớm hơn những con cá mè hoa khác.
Dung Lâm hơi nhíu mày, thản nhiên mở mắt nhìn.
A Liên hoàn toàn chìm đắm trong vui mừng, sau đó nàng cũng cảm thấy mình nắm lấy ống quần của thượng thần quả thật có chút mạo phạm, liền nhanh chóng rút tay về, định đứng lên nói chuyện cùng y.
Nàng cứ như vậy mà đứng lên.
Dung Lâm hơi kinh ngạc, bị hành động của nàng làm cho kinh ngạc.
"Thượng thần Dung Lâm..." A Liên vốn có rất nhiều lời muốn nói với hắn, không ngờ vừa đứng lên thì liền có một trường bào trắng như tuyết từ trên trời rơi xuống, rơi trên người nàng, vừa may che phủ được hết cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-huong-tu-dat/110645/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.