Bọn họ là quỷ!
Cái suy nghĩ này không khiến Khấu Đông căng thẳng hơn mà trái lại nó làm y thở phào nhẹ nhõm. Đối mặt với tình huống này thì con người mang lại cho y cảm giác kinh dị hơn quỷ quái nhiều. Y nâng mắt nhìn, không ngoài dự kiến, mỹ nhân xà, mỹ nhân lọ hoa, người chuột, người gấu, chó hát,.... đang ở trên sân khấu kia, không một ai có bóng dưới chân.
Sân khấu đen kịt nên nếu có bóng người đổ xuống nhìn cũng không rõ, nếu không phải Khấu Đông phát hiện ra và nhìn chằm chằm xuống sàn sân khấu thì có lẽ y cũng không phát hiện ra điểm khác biệt nhỏ bé này.
Bé đầu to giơ tay đụng vào người y, động tác dịu dàng cực độ.
"Cậu không giống như họ," Nó trầm giọng, "Cậu còn là con người ——"
Nói xong câu này nó dừng lại một chút, khóe miệng nhếch lên cao hơn.
"Tốt thật, cậu còn là con người."
"—— Cậu có thể làm người ở trong cái căn phòng đó thêm được mấy ngày nữa ta?"
Cuối cùng trên sân khấu truyền tới tiếng kèn xô na vang dội, lần này âm thanh sục sôi hơn rất nhiều so với lần trước. Khán giả cũng dần dần đứng dậy từ ghế ngồi, hóa ra đây là khúc tan cuộc.
Diệp Ngôn Chi vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía sân khấu, hắn nói: "Bọn họ xuống rồi."
Những vật phẩm triển lãm kia từng bước từng bước đi xuống sân khấu, bọn họ đi tới chỗ Khấu Đông.
Một đứa còn dễ bàn chứ một đám quỷ vây y như này thì mọi việc sẽ trở nên khó khăn phiền toái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-day-mot-giac-game-yeu-duong-da-bien-thanh-game-kinh-di/440530/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.