“Chỉ vì một câu nói đó,
ta liền yêu cả đường đi,
hận không thể đem hết mọi thứ của mình cho An Chi.”
Trong mắt Chu Tố Vân bỗng dâng lên hận ý,
bà ta trừng trừng nhìn Thẩm Văn Tu:
“Nếu không gả cho ngươi,
An Chi vốn dĩ phải là con ta sinh ra.”
“Ta hận ngươi, ghét ngươi,
cho nên với hai đứa con của ngươi,
ta từ đầu đến cuối chưa từng thật lòng yêu thương.”
“Chỉ trách A Chiêu có người cha không nên là ngươi,
cũng trách nó đã nhìn thấy những thứ không nên thấy.
Nếu không phải từ bụng ta sinh ra,
ngày đó nó lẽ ra đã bị ném xuống đê sông,
c.h.ế.t không toàn thây.”
“Ta hận mình mềm lòng,
hủy hoại chính mình,
cũng hủy hoại cả An Chi.”
“Là nàng ta!”
Chu Tố Vân phẫn nộ chỉ thẳng vào ta:
“Chính ngươi đã hủy hoại tất cả của ta! Ta hận ngươi —
vĩnh viễn hận ngươi!”
Nhưng trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta,
đến cả đau buồn…
cũng không còn nữa.
A Chiêu à,
đã thật sự rời đi rồi.
Thẩm Văn Tu đau đớn tột cùng.
Thẩm Tễ không chịu nổi cú sốc lớn như vậy,
lảo đảo như phát điên,
xông thẳng ra khỏi viện.
Chỉ còn Chu Tố Vân,
quỳ thẳng tắp giữa sảnh.
Mang theo dáng vẻ quyết liệt đối kháng với cả trời đất và thế gian đến cùng.
Ta khẽ cười một tiếng,
ban cho bà ta một câu nói.
15
“Thanh mai trúc mã của ngươi, vì thê t.ử bệnh c.h.ế.t trên đường lưu đày, đã tự vẫn bên giường nàng.
Trên bàn để lại di thư, chỉ cầu hai người c.h.ế.t rồi được hợp táng.”
Một câu nói —
tựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-dang-phu/5292738/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.