Chiếc đèn cá chép gấm đỏ được nàng giơ cao, ánh sáng soi đôi mắt còn vương lệ, lấp lánh long lanh.
Bụng cá to tròn, mắt vẽ một to một nhỏ, đuôi cá trông như bị mèo c.ắ.n mất một miếng, khuyết hẳn một mảng lớn.
Không thể nói là đẹp.
Chỉ có thể nói — rất xấu.
Ta xưa nay không nói dối lòng, nhưng không nỡ giẫm nát tâm ý của trẻ con, liền trái lương tâm đáp:
“Đẹp lắm! Lấy ở đâu vậy?”
Nàng nhếch miệng cười, như được công nhận vô cùng to lớn, đắc ý ra mặt, đôi mắt cong cong như trăng non.
“Con tự tay làm đó, còn đặt trước mặt Bồ Tát mà cầu nguyện rồi.”
Nàng ngồi trên đùi ta chờ mẫu thân.
Rồi rất tự nhiên, chỉ vào con cá chép xấu xí, từng chút một giảng giải cho ta:
“Bụng cá to to, có thể chứa rất rất nhiều điều ước.
Ông nội muốn quốc thái dân an,
cha muốn gia tộc hưng thịnh,
nương muốn cả nhà bình an,
ca ca muốn đỗ đầu khoa cử —
đều chứa hết được.”
Ta tò mò, khẽ khảy chiếc chuông nhỏ trên b.úi tóc nàng, hỏi:
“Thế A Chiêu muốn gì?”
Nàng nghiêm túc nhìn ta:
“A Chiêu muốn bọn họ đều được như ý.”
Tay ta khựng lại.
Ánh mắt rơi xuống gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo như ngọc tạc của nàng.
Hàng mi dài như tán xe, che đi đôi mắt tròn to vừa ngây thơ vừa lanh lợi.
Quả thật là một cô nương rất tốt.
Nàng dùng ngón tay mũm mĩm chỉ vào mắt cá, vô cùng đắc ý nói:
“Mắt một to một nhỏ đang làm mặt quỷ đó, có giống A Chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-dang-phu/5292731/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.