*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hùng Lạc tỉnh lại, trời vẫn còn chưa sáng, khí lạnh bao trùm khắp người, cậu ta nhìn sang Chu Ngữ Bằng đang nằm ngủ ở bên cạnh, vẻ mặt của cậu vẫn rất trầm tĩnh, cho dù là đang ngủ say.
Hùng Lạc cũng không mau chóng ngồi dậy, nằm vùi mình ở trong chăn nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra, đêm nay, trong cái đêm mà bản thân không mấy tỉnh táo này, mình cứ như vậy mà bị Chu Ngữ Bằng đè.
Hùng Lạc nhẹ nhàng cử động thân thể, muốn xác định đây rốt cuộc có phải là sự thật hay không, dưới thân truyền đến sự đau đớn mơ hồ nói cho chủ nhân của thân thể này biết cậu ta không có mất trí nhớ.
Trông lên chiếc đèn thủy tinh màu xanh lục treo trên trần nhà, tất cả những chuyện vừa mới xảy ra liền ngập tràn trong trí óc, mọi thứ đều rất rõ ràng.
Sau khi dứt khỏi nụ hôn, Chu Ngữ Bằng giống như đã khôi phục lại lý trí, cậu hung hăng đẩy Hùng Lạc đang đè trên người mình ra, lý trí rốt cục đã trở về, sự thực cũng theo đó mà kéo đến, đây không phải là Lô Tử Quân, chỉ là Hùng Lạc cũng có mùi vị giống hắn mà thôi. Nếu cậu đã cảm thấy những việc làm của Lô Tử Quân đối với mình là một loại thương tổn, như vậy cậu tuyệt đối không thể để bi kịch lại xảy đến với Hùng Lạc.
Nhân lúc Hùng Lạc còn chưa kịp phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-cam-vo-cam/45908/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.