"Thế nhóc kia là người ở đây à?" Ông Bách chần chừ, ông muốn nhìn là cậu trai thế nào mà Phong lại một lòng như vậy. "Học cùng lớp con à? Tính tình thế nào?"
"Vâng, cậu ấy học cùng lớp với con. Cậu ấy tốt thực sự, từ lúc lên đây tới giờ toàn một tay cậu ấy nấu cơm và chăm sóc con." Khoé môi Phong cong lên. "Tính tình cũng tốt, nói chung rất hoàn hảo."
Ông Bách nhìn thấy con trai mình nở một nụ cười dịu dàng, tự dưng ông thấy hơi hơi ghen tị, lại càng tò mò hơn. Ông hất hàm.
"Thế con gọi nhóc sang đây cho bố xem được không?"
Phong hoài nghi nhìn bố hắn. Liệu ông có doạ người ta chạy mất không?
Ông Bách nhìn thấy hắn chần chừ thì khẽ giục: "Nhanh lên."
Phong cũng muốn thông báo tin tốt đẹp này cho Dương, hắn nhanh chóng đứng lên, sau đó nói:
"Con phải hỏi ý kiến cậu ấy đã, bố cứ vào phòng nghỉ đi, nếu cậu ấy đồng ý tí nữa con sẽ dẫn sang."
Ông Bách xua tay, "Đi nhanh."
Sau khi Phong đi rồi ông Bách ngả người ra dựa hẳn vào sô pha. Đối phó với một nhóc con còn mệt hơn đối phó với khách hàng.
Ông còn chưa kịp đi vào phòng nghỉ thì Phong đã quay lại với vẻ mặt suy sụp, cả người như bị rút đi hết sức sống, ông vội ngồi thẳng dậy, vội hỏi:
"Sao vậy?"
Phong mím môi nhìn ông Bách, hắn mở cửa phòng Dương không thấy một bóng người, lúc mở điện thoại Dương có nhắn một tin báo về nhà, nói hắn đừng lo lắng.
Tự dưng đang là ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070551/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.