"Sao cậu nấu ăn siêu vậy?" Phong nhiều lúc cũng phải ngạc nhiên, bình thường con trai tầm tuổi này có ai thích nấu cơm đâu...
"Vì anh Minh đó." Dương nhớ đến lý do mình học nấu ăn lại bật cười, "Hồi xưa tôi y như cậu ấy, đường với muối còn không phân biệt được. Nhớ hồi đó là kỳ hai năm lớp mười. Nhà tôi đang ở bên này đùng một cái chuyển đi. Cậu biết không tôi đang học ở đây, bạn bè các kiểu quen thuộc hết, với lại hồi đó vừa mới biết tính hướng của mình nữa, lúc đó kiểu sợ hãi với chán ghét chính mình nên làm sao dám đối mặt với cả nhà. Cứ thế nằng nặc đòi ở riêng."
Dương cười, "Hồi đấy còn trẩu lắm, nghĩ ở một mình chẳng sao cả còn được tự do, vừa khóc vừa nháo vừa quậy lung tung, mẹ tôi thương tôi nên đồng ý, bố với anh Minh không còn cách nào phải để tôi một mình ở đây."
Dương Nghĩ lại mà sợ, không hiểu cả nhà có niềm tin gì mà để một nhóc con học lớp mười ở một mình nữa.
Thấy Phong đang lắng nghe cậu lại tiếp tục kể.
"Nhưng mới có một tuần tôi đã bị hiện thực quật cho không còn một mảnh. Tôi cũng biết làm sơ qua mọi việc nhưng dù sao cũng được chiều hư rồi. Về đây quần áo phải tự giặt, nhà phải tự lau, cơm quán thì không thể ăn cả tháng được, tôi sút mấy cân liền. Về sau anh Minh sang nhìn thấy tôi như vậy, cấm không cho tôi ăn đồ ăn ngoài nữa, tôi đành phải học nấu. Ổng thấy tôi phá mấy bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070533/chuong-95.html