Dương cười ha ha, miếng kem trong miệng tí nữa thì phun ra: "Thì đúng là nó mà, chắc là họ có hai cơ sở đó." Nói xong cậu cũng tự hoang mang. "Mà tôi cũng chẳng rõ nữa, cũng có thể họ nhập về bán chăng?"
Phong cảm thấy mình bị lừa, cứ tưởng kem Tràng Tiền là một loại kem đặc sản gì đó chỉ có phố Tràng Tiền mới có cơ, không ngờ hai nơi đều bán.
Dương nhún vai: "Cậu không để ý đấy thôi, giờ siêu thị nào chẳng có bán kem Tràng Tiền, nhưng mà nó có sản xuất ở phố Tràng Tiền thật không cũng khó nói lắm."
Đó là Dương khi đi mua kem toàn chọn Merino, nếu cậu để ý kỹ một chút thì sẽ biết được thật ra kem Tràng Tiền này là một loại kem rất phổ biến, thậm chí có thể tìm thấy ở trong quán tạp hoá trải dài khắp miền bắc đến miền trung. Tất nhiên đó cũng chỉ là kem đậu xanh và sữa dừa bình thường thôi, gắn cái mác kem Tràng Tiền lên, ăn không thể nào ngon như chỗ chính cống được.
Hai người ăn xong, đứng hóng gió một lúc, thấy Phong nhìn chằm chằm về phía bên trái hồ, Dương nheo mắt nhìn theo, hoá ra là hắn đang nhìn mấy chiếc thuyền thiên nga đang lững lờ trôi trên mặt nước.
Thấy Phong có vẻ hứng thú, Dương bèn rủ hắn đi đạp vịt.
Thật ra trò này bình thường có cho thêm tiền cậu cũng không thèm, nhưng mà nay đi cùng Phong lại khác, tâm trạng cậu lại thấy hơi phấn khích.
Phong cũng có suy nghĩ giống hệt Dương, hai thằng con trai chơi cái trò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070489/chuong-51.html