Buổi trưa vừa tan học, cô giáo vừa ra khỏi lớp Minh con đã chạy tới, cậu ta mặc một cái quần ngố, áo phông in hình mèo máy Doraemon, nhìn qua chẳng ra sao, không hiểu sao chú bảo vệ lại cho vào trường.
"Sao thế bọn mày, tao nghe có đồ ăn à?" Minh con hớn hở đi vào từ cửa sau, nhảy thẳng lên người Dương sau đó treo luôn trên lưng cậu. "Thằng này cả tháng không thèm nhắn cho tao tin nào, mày trốn đâu vậy?"
"Thấy ăn là tới." Dương cười, Minh con khá thấp, cậu đứng lên, cõng luôn cả cậu ta trên lưng, cậu không trả lời mà hỏi ngược lại. "Mày đi du lịch mà không mang quà gì về à?"
Mọi người trong lớp dường như đã quá quen thuộc với cảnh này, không ai để ý đến hai người. Minh con cứ thế treo trên người Dương, đầu gục vào lưng cậu, hai tay vòng qua cổ rồi lảm nhảm. "Quà gì chứ, đi chơi mà teo mất hai cân, mày có thấy ai khổ hơn tao không?"
"Sao vậy?" Dương ngạc nhiên hỏi.
Minh nghĩ đến mà sợ, lắc lắc đầu.
"Thì đi Đà Nẵng, đồ trong đó không hợp khẩu vị, tao không ăn nổi."
"Ơ." Dương phản đối ngay, "Mày điêu, tao từng đi một lần rồi, đồ ăn rất phong phú, hồi vào đó tao thấy ăn mấy món đặc sản ngon mà, nhất là đợt ghé qua Huế được đi ăn cơm hến, nghĩ lại vẫn còn thèm."
"Mày khác, tao ghét ăn ngọt."
Dương lắc đầu phủ nhận. "Cơm hến không hề ngọt."
Minh cạn lời với thằng bạn thân, "Được rồi, không ngọt, là tao không biết thưởng thức."
Dương vẫn kiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070477/chuong-39.html