*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Chờ... chờ tui tí, đừng có đóng cửa đấy!" Tai nóng lên, Dương lắp bắp rồi vội vàng chạy đi.
"Nhục mặt quá đi mất." Dương vừa ảo não mặc lại áo vừa thở dài. "Trời ơi sao mình ngu vậy hả? Áo cũng không biết đường mặc đúng nữa."
Nhưng nghĩ đến kế hoạch vừa bày ra, cậu đành cắn răng tiếp tục mò sang nhà hàng xóm, Phong còn chưa đóng cửa, Dương nhìn thấy hắn để sẵn một đôi dép đi trong nhà ở ngay ngoài hành lang.
Cậu xỏ dép vào, thẳng lưng bước vào nhà.
Nhà Phong cực kỳ đơn giản, chẳng có mấy đồ đạc, nhìn qua khá là gọn gàng. Trên tường là chiếc tivi tinh thể lỏng to vật vã. Bên dưới để một bộ PS4* màu đen mới tinh, Dương nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi bèn hỏi:
"Cậu cũng chơi cái này à?"
Phong lời ít ý nhiều, bắt ngay được trọng điểm: "Cũng?"
"À." Dương cười toe toét. "Tôi cũng có một bộ, chơi dở quá nên vứt xó từ lâu rồi, nhưng sang đây nhìn thấy tay lại ngứa ngáy."
Phong gật đầu, không trả lời mà hỏi lại Dương:
"Cậu uống nước gì?"
"Thôi, tôi không... à mà cậu rót cho tôi cốc nước lọc là được."
"Ừm."
Dương vừa quan sát vừa đánh giá căn nhà. Bốn phía đều rất trống trải, ngay cả một cái bàn uống nước cũng chẳng có.
Cả phòng khách rộng thênh thang có mỗi bộ sô pha, bên dưới trải một chiếc thảm lông cừu màu đen,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070445/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.