Qua nhiều năm như vậy, sau lưng sự hăng hái của anh, là điên cuồng đến cỡ nào, Rose càng thêm khắc sâu được cảm nhận, người phụ nữ mình yêu không được, tình cảm chạm vào không được. Có lẽ vô tình không yêu, mới hợp với người ra đời đã sống trong cảnh tàn sát khốc liệt như họ vậy, cần phải đạt được mới có chốn đi về!
Nhưng Boss không giống như vậy, anh là người cần đạt được hạnh phúc nhất...
“Cám ơn anh, trợ lý Nặc.”
Giọng nói dễ nghe của Lý Nguyên Y, kéo Rose từ trong suy nghĩ trở về, anh ta khom lưng cung kính với cô, rất nhanh rời đi.
Lý Nguyên Y đi tới phòng làm việc của tổng giám đốc, lòng, bỗng nhiên co rút lại, tay phải đang muốn gõ cửa, lại dừng ở giữa không trung, từ đầu tới cuối vẫn không có cách nào rơi xuống.
Rose nói tâm tình anh không tốt, là có quan hệ gì tới mình sao?
Hay là, xảy ra chuyện gì rồi?
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ có chút loạn, ý nghĩ muốn gặp anh, từ từ rõ ràng hơn. Lý Nguyên Y cắn môi, lông mi nhẹ như vũ cong cong nháy vài cái, cuối cùng hít sâu, ngay cả cửa cũng không gõ, trực tiếp vặn nắm cửa đi vào.
Còn tưởng rằng đập vào mắt mình, sẽ là hình ảnh anh ngồi ngay ngắn trên ghế giám đốc, tư thế oai hùng làm việc nghiêm túc, nhưng ai biết, thực tế lại hoàn toàn ngược lại, đơn giản bởi vì, anh ngủ thiếp đi.
Người đàn ông dựa vào ghế giám đốc, hai mắt nhắm nghiền, ánh mặt trời mảnh vụn mùa thu, từng điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh-tham/552500/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.