“Đường Diệc Đình, anh đừng... Như vậy!”
Lý Nguyên Y ý thức được điều dưới thân, sợ anh sẽ ở chỗ này làm ra chuyện khó kiểm soát, cô gấp tới mức giọng nói cũng run run.
“Đừng làm gì hả?” # đã che giấu #
May mắn, tiếng chuông điênh thoại di động vang lên dồn dập đúng lúc, cắt đứt một phòng kiều diễm.
Đường Diệc Đình cực không tình nguyện nhận điện thoại, tay kia, vẫn như trước ôm chắc lấy eo của cô, một chút cũng không có ý muốn buông cô ra.
Ước chừng hai phút sau, Đường Diệc Đình tắt máy, bàn tay vỗ vỗ mông của cô, thúc giục: “Mau thay quần áo, dẫn em đi ăn khuya!”
“Không ăn, béo chết. Anh nhìn váy này xem, nếu căng thêm một chút thì không mặc nỗi nữa rồi .” Lý Nguyên Y hơi trề môi, hết sức tự nhiên ở trước mặt anh nhéo nhéo thịt phần eo mình, trong lời nói tràn đầy oán niệm. Cái eo thon nhỏ của cô, nếu thật sự bỏ mặc, chỉ sợ thật sự sẽ thay đổi thành một cái thùng phi.
Đường Diệc Đình buồn cười, ánh mắt đảo trên người cô một vòng, khóe môi nhếch lên: “Mấy chỗ khác đều vừa vặn, ngược lại có một địa phương xảy ra chút vấn đề.”
“Ở đâu?” Lý Nguyên Y cho rằng anh nói tới quần áo, vội vàng nhìn chung quanh vài lần, “Tôi nhìn không ra.”
“Cần anh nói cho em biết không?” Người nào đó sờ sờ chiếc cằm thon, cười đến đặc biệt hồ ly.
Lý Nguyên Y không hề đề phòng gật đầu, eo nhỏ lại bị anh ôm lấy từ phía sau # đã che giấu #
Đồ trứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh-tham/552492/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.