Đại sảnh trương trình đột nhiên yên tĩnh lại, Đường Diệc Đình từ chỗ tối chậm rãi đi tới, dáng người cao ngất, nổi bật phi phàm. Anh mặc một áo sơ mi màu xám nhạt, tay áo hơi săn lên, quần tây màu đen phác họa ra đôi chân có lực, bước chân nhẹ nhàng đi về phía cô.
Lý Nguyên Y nhìn anh đi từng bước từng bước lại gần mình, đôi mắt vừa to vừa đen, không tự giác lại thoáng qua một chút ê muội.
Anh lúc này, môi mỏng khẽ nhếch lên, ánh mắt thâm thúy mê người, ngũ quan* xinh xắn, giống như một kiệt tác của thượng đế tỉ mỉ tạo nên, vừa mới xuất hiện, liền trở thành tiêu điểm của toàn trường. Mà anh, chỗ không ai nhìn thấy, đáy mắt chỉ có người anh yêu, cô mặc một bộ váy dài, ưu nhã nhàn thục đứng ở nơi đó, mắt ngọc như lưu ly, dáng người uyển chuyển, giống như một giấc mộng, khắc thật sâu ở trong trái tim anh, đẹp không gì sánh nổi.
*ngũ quan: Năm giác quan của con người gồm cơ quan thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác
Rất nhanh hai người đã đứng cùng một chỗ, trên thính phòng, lại một lần nữa vang lên tiếng vỗ tay to như sấm.
“Đường thiếu, mời ngồi, hoan nghênh làm khách của ( đại nhân vật ước hẹn )!”
Lý Nguyên Y ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với anh, lễ phép gật gật đầu.
Đương nhiên Đường Diệc Đình vô cùng phối hợp với cô, một mình ngồi lên ghế salong, chân dài bắt chéo, khuỷu tay để lên chỗ vịn salong, động tác mười phần ưu nhã. Từ xa nhìn lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh-tham/552489/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.