Đường Diệc Đình sửng sốt, đôi mắt thâm thúy thoáng xẹt qua chút không dám tin, khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, lúc này mới khàn giọng hỏi: “Làm sao em biết?”
Lý Nguyên Y cười khẽ: “Trong tư liệu anh đưa cho tôi, không phải đã nói tới rồi sao?”
“Thì ra là như vậy.”
Anh còn tưởng rằng, dù cô có mất trí nhớ, nhưng trong tiềm thức vẫn nhớ tới, xem ra, là anh suy nghĩ quá nhiều.
“Dị ứng với nhiều đồ như vậy, có thể sống thật không dễ dàng!” Lý Nguyên Y cảm thán một câu.
Người này, không chỉ dị ứng với nhiều đồ ăn, ngay cả việc nếu ngủ trưa quá hai tiếng, cũng sẽ nhức đầu, chao ôi, nghĩ tới thôi, cô cũng cảm thấy vất vả.
“Là không dễ dàng!” Đường Diệc Đình gật gật đầu, tháo bao tay xuống, duỗi cánh tay dài qua, khoác lên trên vai cô, ánh mắt sáng quắc nhìn cô, mang giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Cho nên, đối với những thứ mà anh bị dị ứng, có phải anh cần cách thật xa hay không?”
“Đó là tất nhiên rồi, biết rõ bị dị ứng còn đụng vào, không phải là đứa ngốc sao?” Cô không cần suy nghĩ, trả lời ngay lập tức.
Đường Diệc Đình mỉm cười, đột nhiên gương mặt tuấn tú để sát vào bên tai cô. Lẩm bẩm: “Nói như vậy, về sau anh có thể không mang bảo hộ đúng không?”
Cô sửng sốt, trong mắt hiện lên mê man, lại thấy anh cong khóe môi kên, đuôi mắt mênh mông tà mị cùng vui vẻ: “Xét cho cùng cách một tầng, em cũng không thoải mái.”
Oanh - -
Lúc này Lý Nguyên Y mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh-tham/552486/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.