Cô nhóc này từ trước đến nay sợ đau, chắc là rất đau đi?
Anh vội vàng kiểm tra tay của cô một lát, sau khi thấy vết thương ngoài da kia, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Ra ngoài bôi chút thuốc mỡ.”
Anh nói chuyện đồng thời một tay cũng ôm lấy Lý Nguyên Y.
“Cầm luôn điện thoại di động của tôi.” Cô cũng chưa có quên việc phải trả lời điện thoại cho anh hai.
“Được!” Đường Diệc Đình bất đắc dĩ, chẳng lẽ cô nhóc này vì lấy điện thoại nên mới bị ngã xuống như vậy?
Đặt cô ngồi lên ghế sopha xong, rất nhanh anh lấy ra thuốc bôi, rất cẩn thận giúp cô mát xa, kỹ xảo vô cùng thành thạo, lại làm Lý Nguyên Y đau tới mức kêu to oa oa, bắt đầu nói năng lộn xộn gọi lung tung - -
“A, a, đau - - “
“A, a, nhẹ chút - - “
Đường Diệc Đình buồn cười: “Bảo bối, làm tiêu hồn như vậy, muốn làm cho người khác hiểu lầm sao?”
“Anh... A, đau!”
“Tốt lắm, phải để cho máu tuần hoàn, bằng không cánh tay này của em, sẽ bị đau nhức liên tục.” Đường Diệc Đình cất kỹ thuốc mỡ, lông mày nhíu chặt cuối cùng cũng dần dần giãn ra.
“Chao ôi, nhất định hôm nay là do tôi ra cửa không coi ngày mà.” Lý Nguyên Y dẩu môi, trong giọng nói không tự giác mang theo một chút hương vị ngây thơ, có lẽ chính cô cũng không biết, ở trước mặt Đường Diệc Đình, sự phòng bị trong tâm mình, càng ngày càng xuống thấp.
“Có bản thiếu tự tay mát xa giúp em, còn không được sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh-tham/552482/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.