Vốn tay đang đặt trên tóc cô, khẽ buông lỏng, thu trở về, hắn đột nhiên đứng người lên, xoay người rời đi.
Lý Nguyên Y thoảng hoảng thần, chỉ thấy thân thể kiện tráng của hắn đã đi ra sân thượng, nhảy xuống.
Cô có chút không yên lòng, vội vàng bỏ chăn mền đi ra ngoài, vừa vặn thấy hắn lưu loát chạm đất, bóng lưng cao ngất ở dưới ánh trăng mông lung, càng lúc càng xa, lại càng thêm cô đơn.
Tâm, trong nháy mắt, như bị kim châm một cái, mơ hồ hiện ra đau, cô vô ý thức che tim, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, nhìn hắn ngồi vào xe thể thao.
Chiếc xe rất nhanh liền biến mất trong tầm nhìn, Lý Nguyên Y không yên lòng đi trở về phòng, hai đầu lông mày, sớm nhíu lại một chỗ, thật lâu đều không thể mở ra...
*****
Sau ngày đó, Đường Diệc Đình cũng không có xuất hiện lần nào nữa.
Lý Nguyên Y không hiểu sao có chút mất mát, liên tục ba buổi tối đều không thể ngủ, trạng thái tinh thần rất kém cỏi, may mắn trong khoảng thời gian này cô không có công tác, bằng không bằng bộ dáng tiều tụy này, làm sao có thể lên tiết mục được?
Sợ tiếp tục như vậy nữa, tinh thần chính mình có thể sẽ sụp đổ, Lý Nguyên Y đành phải lái xe đi đến tiệm thuốc, mua một chút thuốc an thần về.
Từ tiệm thuốc đi ra, vừa vặn nhận được điện thoại Lê Lâm - -
"Thân ái , có thể giúp đỡ tớ hay không?"
Nghe thanh âm Lê Lâm, vẫn sức sống mười phần giống như trước kia, đột nhiên Lý Nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh-tham/552458/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.