Lục Nam Đình đúng là kiểu người biết “gió chiều nào theo chiều ấy”, không những không mang tình cảm đi mà còn ghé sát lại gần cô hơn:
“Bảo bối Khê Khê của anh giỏi quá! Nếu anh mà rơi vào hoàn cảnh đó, chắc chắn không thể làm tốt bằng em.”
Biết được nút thắt trong lòng cô, Lục Nam Đình không những không sợ, mà còn thấy nhẹ nhõm.
Biết vấn đề nằm ở đâu thì dễ bề xử lý hơn là mù quáng mà đoán mò.
Cố Lan Khê lại có cảm giác như mình dốc sức đấm ra một cú, mà đối phương chỉ là đống bông mềm xốp.
Không nhịn được, cô khẽ thở dài một tiếng.
Chuyện xảy ra rồi, việc đầu tiên cô phải làm chính là lo hậu sự cho ba người lớn trong nhà.
Vì cô “đâm sau lưng”, cộng thêm việc gia tộc phũ phàng đoạn tuyệt, nên người cha khốn kia sau khi mất cả cha mẹ trong một ngày liền sụp đổ tinh thần.
Thêm vào đó, tiểu tam lại gọi điện gây chuyện, bảo “thái tử” của hai người đang sốt cao phải nhập viện, ông ta liền cuốn gói quay về Giang Nam trong đêm.
Trước khi đi, ông ta còn nhanh chóng bán tháo toàn bộ tài sản ở quê nhà, ngay cả sách vở và quần áo cũ của cô cũng bị gói lại bằng ga trải giường rồi mang bán cho vựa ve chai.
Cái kiểu làm người của ông ta, so với Cố Lan Khê, cách nhau cả một dải ngân hà, khiến người ta không khỏi kinh ngạc há hốc mồm!
Thấy ông ta chuẩn bị bỏ đi, đừng nói là mặc kệ vợ, đến cả cha mẹ ruột cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5275411/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.