Mà Nghiêm Á Hiên thấy hắn như thế sắc mặt liền ửng đỏ như quả cà chua mới chín đáng yêu vô cùng , cô gối đầu lên lòng ngực hắn miệng nói nhỏ .
" Tới nơi anh cần muốn rồi còn không mau vào trong ! Tôi với anh làm như thế này nếu người khác thấy thì không hay đâu ?"
Lưu Vũ Thần cũng vuốt ve mái tóc đen mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên mà nói nhỏ .
" Được , Tôi và em vào bên trong !"
Nói xong Lưu Vũ Thần lấy lại dáng vẽ nghiêm túc như thường ngày cùng Á Hiên bước vào bên trong trại mồ côi khá cũ kỹ ấy , trên hai tay Lưu Vũ Thần sách những món quà nhỏ như thức ăn nhanh , bánh của trẻ còn và cả dụng cụ học tập đây là món quà mà hắn cố ý mua đến cả Nghiêm Á Hiên củng chẳng biết được.
Xuất hiện trước mặt hai người là một khoản sân vườn khá nhỏ nhưng lại được bao phủ bỡi vài cây xanh nên mát mẽ vô cùng , phía xa hình sáng những đứa nhóc đang ngồi xếp đồ chơi trông rất vui vẽ nào giống như trẻ mồi cô chứ .
Ở phía xa bên trong một căn bếp nhỏ , có một vị phụ nữ trung niên tuổi tầm năm mươi đang châm chú làm thức ăn nhưng khi thấy Lưu Vũ Thần bước vào khuôn mặt liền niềm nở nhanh chóng lao ra ngoài nở nụ cười ôn hòa nói .
" Vũ Thần à , cháu đến từ lúc nào sao không báo với Dì trước ? À lần này có dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-cua-ac-ma/2652823/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.