Ông bà Nghiêm thấy như thế trong lòng âm thầm vui vẽ không thôi, bà Nghiêm liền đặt trên bàn phía trước mặt Lưu Vũ Thần một chiếc thẻ màu đen nói .
" Bên trong này khoảng vài trăm vạn đủ cho cậu sống một thời gian dài ! Cậu có thể cầm lấy để dùng vào việc cần cần thiết !"
Mà thấy hành động này Lưu Vũ Thần cũng chẳng thấy bản thân mình bị xem thường hay sỉ nhục gì cả , đối với hắn mà nói chẳng còn chuyện gì làm cho tâm cảnh mình bị giao động nữa .
Có câu nói trải qua hơn nữa đời người lênh đênh chẳng có chốn về , còn sợ gì một cơn gió lạnh mùa đồng cơ chứ .
Lưu Vũ Thần thành thật cũng chẳng ra vẽ gì mà nói .
" Tình cảm cháu giành có Nghiêm Á Hiên là tự nguyện đây không phải buôn bán , vậy nên cháu cũng chẳng giám nhận số tiền này ! "
Lưu Vũ Thần hít sâu cố kìm lại suy nghĩ đang hoảng loạn đầu mình mà nói .
" Nếu như vài hôm nữa cháu và Hiên Hiên có cải nhau hay giận dỗi gì đó , cô chú cứ tìm cách mà nói rằng cháu vì tiền mới ở bên Hiên Hiên là được ! Lời cô chú nói chắc chắn em ấy sẽ tin tưởng ! Hiện tại cháu phải đi làm rồi , nếu không còn việc gì nữa thì cháu đi trước đây !"
Nói xong Lưu Vũ Thần chậm rãi đứng dậy cúi đầu lễ phép chào ba mẹ Nghiêm Á Hiên một lần nữa mới chậm rãi rời đi ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-cua-ac-ma/2652809/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.