Trì Yên thật sư được Khương Dịch cõng ra khỏi sân bay.
Ánh nắng sau buổi trưa lười biếng lại bừa bãi chiếu khắp nơi, Trì Yên nheo nheo mắt, lúc này cả người đều mệt mỏi, vô thức ghé vào lưng anh ngủ thiếp đi.
Trì Yên bị lêch múi giờ cả trưa, đến khi tỉnh dậy xoay người lại không cẩn thận ôm chăn ngã xuống mặt đất, “Phanh” một tiếng, không hề nghi ngờ Trì Yên là bị ngã mới tỉnh
Xoa xoa cánh tay đau nhức, Trì Yên ném chăn lại lên giường, bò dậy bật đèn.
Sắc trời bên ngoài đã tối xuống, đến bên cửa sổ lại mơ hồ có thể thấy những bông tuyết bay loạn dưới ánh đèn.
Buổi chiều mặt trời vẫn rực rỡ, đến tối, đột nhiên lại không thể hiểu nổi chợt có tuyết rơi
Đã hơn 8h tối, Khương Dịch rõ ràng không ở nhà.
Trì Yên mới vừa tỉnh ngủ, mắt vẫn còn mơ màng, nhẹ xoa vài cái mới rời cửa sổ mở di động ra.
Từ hôm qua lên máy bay đến tối nay, di động cô đã vứt xó hơn 1 ngày rồi, lúc cầm lên có hơi lạnh.
Màn hình di động nhanh chóng sáng lên, sau khi mất vài giây phản ứng, có liên tiếp mấy cái tin nhắn hiện ra.
Khương Vận gửi qua lịch trình đã sắp xếp, còn Bạch Lộ gửi qua cho cô mấy bức ảnh.
Trì Yên xem chính sự trước.
Khương Vận đại khái cũng có suy xét đến việc sắp ăn tết rồi, nhận cho cô ít việc, chỉ có một đại ngôn trang sức, sau đó không lâu thì là một bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229085/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.