Trì Yên cố tình tạm dừng vài giây, không lập tức nói hết.
Mạch não cô hình như không được lớn như người bình thượng, dựa theo lẽ thường mà nói, cô không lấy được giải thưởng chắc nên đau lòng mấy giây, kết quả không có mà ngược lại còn nhớ đến vụ đánh cuộc với Tống Vũ trước tiên.
Vì cũng không lâu, nên cô vẫn nhớ rõ ràng.
Nguyên văn lời nói hôm trước của Tống Vũ là: 【 nếu chị không đoạt giải, em gọi chị là ba ba. 】
Trì Yên giơ tay cọ nhẹ lên cằm, cách gần nửa phút, cô mới nghe được Khương Dịch mở miệng: “Trì Yên……”
Giọng anh không nặng, nhưng rõ ràng điệu bộ đều đã thay đổi.
“Sao thể?”
Bây giờ Trì Yên hoàn toàn có thể chắc chắn, Khương Dịch tuyệt đối là hiểu sai rồi, nếu không sẽ không gọi têm đầy đủ của cô vào lúc này
Quả nhiên, Khương Dịch nói nửa câu sau: “Có ý gì?”
Trì Yên cười cười, tâm trạng lập tức liền nhẹ nhàng, ngồi lại lên giường đung đưa hai chân, “Ý trên mặt chữ a, em phải làm……”
Đột nhiên không có tiếng động.
Cô định giỡn chơi, nên đột nhiên không muốn nói thật.
Bên Khương Dịch bắt đầu có tiếng nói chuyện truyền tới, cùng với tiếng bước chân không dứt bên tai, chắc là anh đang đi qua chỗ náo nhiệt nào đấy, "Làm cái gì?"
Trì Yên nuốt một ngụm nước miếng, giọng điệu Khương Dịch quá mức nghiêm túc, trực tiếp kéo Trì Yên xuống dưới.
Cô khụ một tiếng, “Anh đoán xem.”
Nói xong thì không nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229081/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.