Gọi điện thoại đường dài quốc tế, cứ 6s là mất 8 tệ, dựa đó mà tính ra số tiền trong 2 phút, vẻ mặt Khương Vận thoáng kinh ngạc: "Em nghèo đến mức có chút tiền điện thoại thế thôi à?"
“Em quên nạp.”
Lúc ở trong nước, Trì Yên chủ yếu là nhận điện thoại, hơn nữa đa số đều là số trong nước nên chỉ cần mấy trăm tệ tiền điện thoại là có thể dùng lâu ơi là lâu.
Vì thế quả thật cô đã quên mất cái vụ đường dài này
“Khương Dịch có nạp cho em không?”
“Có nạp ạ.”
“Sau đó thì sao? Nói đến nửa đêm à?”
“Không có,” khóe môi Trì Yên khẽ nâng, cười nhẹ một cái: “Sau đó anh ấy gọi cho em, em không nhận.”
Khương Vận cảm thấy có thể là do bản thân từ hồi đại học FA nhiều năm quá rồi, càng ngày càng không hiểu được đôi vợ chồng trẻ này nữa.
Trì Yên cất kính vào trong hộp đựng, vừa ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Khương Vận vẫn cau mày, lại giải thích một câu: "Khương Dịch nói mỗi ngày nói chuyện nửa tiếng, em còn phải ở bên này 60 ngày, tính ra thì...…”
Trì Yên tính nhẩm không ra, lấy di động ra nhanh chóng ấn một hồi, sau đó đẩy màn hình điện thoại về phía Khương Vận
Ứng dụng máy tính đang mở, bên trên chói lọi hiện lên một con số:14400.
Trì Yên: “Anh ấy nạp nhiều tiền cho em thế, nhưng thật ra cũng chẳng đáng bao nhiêu.”
“Chuyện này liên quan gì đến việc em không nhận điện thoại hả?”
“Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229075/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.