Trì Yên quả thật không thể tránh được, sau khi ăn cơm tối bên ngoài với Khương Vận trở về, lại oan gia ngõ hẹp đụng Phùng Tân Lam ở ngay đại sảnh khách sạn.
So với nói là ngẫu nhiên gặp mặt, chi bằng nói cố ý sắp đặt thì hơn.
Phùng Tân Lam rõ ràng là cố tình đợi bọn cô về, ly nước trên bàn chỉ còn trơ lại cái đáy, bà ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, hay lấy di động ra xem, trên bàn còn có một tờ giấy.
Nhìn qua cực kì thất thần, vì lúc Trì Yên đi tới, Phùng Tân Lam căn bản không chú ý đến cô.
Dù sao cũng là chuyện của mình, Trì Yên cũng không bảo Khương Vận chờ mình dưới lầu, nói chị cứ lên lầu nghỉ ngơi trước.
Trì Yên đi bước một đến vị trí kia, chỗ Phùng Tân Lam ngồi, giống như một cái vực sâu, lại tựa như một cái động không đáy, nhìn không thấy ánh sáng.
Cách hơn mười mét, Trì Yên lại mất hơn 1 phút đồng hồ.
Mãi đến khi đứng đối diện với Phùng Tân Lam, bà ta mới bừng tỉnh giống như tỉnh dậy từ một giấc mộng dài, đột nhiên giương mắt nhìn qua.
Khuôn mặt người phụ nữ trang điểm rất tự nhiên, là một người phụ nữ hơn 40 tuổi, vì bảo dưỡng tốt nên trừ mấy vết nhăn nhỏ mờ nơi khóe mắt ra thì cả khuôn mặt đều bóng loáng như một cô gái trẻ vậy.
Cực kì điển hình cho phu nhân nhà giàu, mười ngón không dính nước xuân*
(Đại ý là không phải chịu vất vả)
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229068/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.