Khương Vận đã đặt hai vé máy bay rồi, thời gian đăng ký là 11h15", kéo dài cũng không đến 1 tiếng rưỡi.
Hai người gọi taxi để ra sân bay.
Trì Yên mang theo một xái vali giản dị, lúc xuống xe không nhịn được che mắt lại, ánh mặt trời chói lọi chiếu đến, cô mất hơn 10s mới thích ứng được.
Khương Vận bấy giờ mới hỏi cô một câu: "Không say máy bay chứ?"
Trì Yên lắc lắc đầu, đi theo chị phía vào sân bay.
Lúc này đã gần 10h rưỡi sáng, cách thời gian làm đăng kí thủ tục không đến 1 tiếng.
Trong sân bay người đến kẻ đi, tiếng loa báo cùng tiếng người nói chuyện trộn lỗn vào nhau, hơi ồn ào.
Trì Yên đeo một cái khẩu trang dùng một lần, đưa tay đè lỗ tay. Cô rất ít ngồi máy bay, cũng không thường xuyên bay nhiều đến quen như Khương Vận, chỉ an an tĩnh tĩnh đi theo phía sau chị, không dám vượt quá khoảng cách nửa thước an toàn.
Khương Vận bật cười: "Lo lắng thế, sợ đi lạc sao a?"
Chị vốn dĩ nói giỡn vậy thôi, nhưng lại nói trúng thật rồi.
Trì Yên không phải chưa từng đi lạc.
Mấy năm trước Trì gia không ở thành phố Lâm An, nên thành phố này, đối với Trì Yên mà nói, là một thành phố hoàn toàn xa lạ, lúc ấy mới vừa về Trì gia, ra nhà ga cô cũng không biết nên đi bên nào.
Có một lần Trì Viễn Sơn mang cô ra ngoài, Trì Yên đi theo sau ông, bước chân ông dài, lại chẳng quan tâm đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229065/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.