Trì Yên dễ dàng nghe ra sự kìm nén trong giọng nói của anh, cô không nói lời nào, ngón tay anh cũng dừng một chút, dừng bên dưới khóe mắt cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
Hốc mắt Trì Yên có chút nóng lên, không biết do bên trong hay là do phần ngoài, chần chờ vài giây, cô vẫn lắc lắc đầu.
Khương Bác Đào nhìn qua bên này, tầm mắt đảo quanh người cô với Khương Du Sở, giống như muốn trách cứ vài câu.
Trì Yên ngày thường tiếp xúc với ông cũng ít, Khương Bác Đào là người bận rộn, cả ngày đi sớm về trễ, trước kia lúc cô ở Khương gia cũng chỉ ngẫu nhiên gặp ông vài lần.
Ở trong ấn tượng của cô, Khương Bác Đào là một người nghiêm túc đến mức gần như có chút cứng ngắc. Trì Yên đã sớm chuẩn bị tốt tâm lí bị quát lớn, vừa nâng mắt lại chỉ nhìn thấy khóe miệng Khương Bác Đào giật giật, trong ánh mắt không có nửa phần tức giận, có chăng chỉ là muốn nói lại thôi.
Chạm phải ánh mắt mơ mơ hồ hồ của Trì Yên, Khương Bác Đào vẫy vẫy tay: “Được rồi, đều về phòng đi.”
Trì Yên cũng không biết làm sao mà về phòng được.
Biệt thự ở Giang Nam nhất phẩm chiếm diện tích rất lớn, mỗi phòng đều cực kì rộng rãi, Trì Yên có chút thất thần, trong đầu vẫn luôn quay vòng câu nói kia của Khương Bác Đào.
Hèn gì ngay từ lúc mới vào cửa, Phùng Tân Lam đã nhìn cô chằm chằm.
Trì Yên cẩn thận nhớ lại diện mại của người nọ, lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229050/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.