Tầm mắt Trì Yên cũng dừng trên cổ tay mình, giữa cổ tay trắng nõn tinh tế lại hiện lên một vệt đỏ, nhìn thế nào cũng thấy không ổn.
Nhưng may mà không trầy da, nên lúc chạm vào cũng không thấy đau___ nếu không phải Khương Dịch nhắc nhở, cô cũng đã quên luôn chuyện này rồi.
Trì Yên nâng mắt, đơn giản rõ ràng nói tóm tắt lai lịch của vết đỏ này một lần.
Lúc quay phim chịu mấy vết thương đối với diễn viên là chuyện hết sức bình thường.
Vốn dĩ Trì Yên cho rằng Khương Dịch cũng nghĩ như vậy, kết quả đợi vài giây, cũng không chờ được anh bỏ tay ra, ngón tay anh dừng trên cổ tay cô, lòng bàn tay cọ nhẹ lên: "Còn đau không?"
Trì Yên lắc đầu: “Không đau.”
Loại thương tích này, nằm trên người ai người đó biết
Nhìn rất đáng sợ…… Cũng chỉ là nhìn đáng sợ mà thôi.
Đầu Trì Yên hơi choáng, mí mắt nặng đến mức muốn rớt xuống luôn.
Lại vừa quay đầu, cô thấy Khương Dịch câu lên ý cười: “Khá tốt.”
Dứt lời, anh đã thu tay, chuyển tầm mắt nhìn về phía trước, một chân dẫm chân ga.
Bên ngoài đèn đường chiếu qua cửa sổ xe, khi sáng lúc tối cứ luân phiên nhau chuyển qua, dường như phân cách mặt anh thành hai mảnh sáng tối rõ ràng.
Hôm nay hình như tâm trạng Khương Dịch rất tốt.
Một đường từ phim trường đến bệnh viện, chỉ cần Trì Yên quay đầu nhìn anh, là có thể thấy khóe môi anh hơi hơi câu lên.
Trì Yên không thể hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229047/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.