Không biết có phải vì lần trước bị Khương Dịch nói hay không, thái độ của Khương Du Sở đối với cô rõ ràng đã được cải thiện.
Tuy không tính là thay đổi 180°, nhưng cung nhỏ 40° thì vẫn có.
Trì Yên biết bên kia điện thoại chuyển tiếp rồi, cô cũng thu lại giọng, không tiếp tục mở miệng nữa.
Khương Du Sở nhanh chóng kể hết mọi chuyện với Khương Dịch một lần, cô làm nghề này thời gian chưa tính là quá dài, nhưng thiên phú thì vẫn phải có, biết làm thế nào để nói thẳng trọng điểm, cũng biết làm thế nào để tránh nặng tìm nhẹ hoặc thêm mắm dặm muối.
Trì Yên cũng không nghe thấy đầu nam bên kia nói gì.
Sau khi Khương Du Sở ngắn gọn tóm tắt, lại hỏi thêm một câu: "Bên phía anh Cận Thanh đã áp tin xuống rồi, nhưng chắc cũng không kéo dài được bao lâu cả, anh, bây giờ phải làm sao đây?"
Vấn đề đã hỏi ra khỏi miệng, Khương Du Sở an tĩnh đợi câu trả lời.
Bên cạnh Bạch Lộ như là bà giúp việc già, hết sức chuyên chú quạt cho cô, lại đảm bảo không ai trốn ở góc tường nghe lén cả.
Trì Yên cũng không nói lời nào, cô cũng đang đợi Khương Dịch trả lời.
Thời gian chờ đợi tựa hồ bị kéo dài ra, Trì Yên lấy điện thoại ra khỏi bên tai, xem thời gian trò chuyện, đã hơn năm phút rồi.
Đầu bên kia Khương Du Sở an tĩnh một lúc lâu, sau đó truyền đến giọng nói tức giận của cô nhóc, "Thế mà dám cúp điện thoại của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228998/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.