Khương Dịch nói chuyện chính sự với Lục Cận Thanh xong, chưa đến vài phút đã có tiếng bước chân gần đó vang lên, sau đó yếu dần, cho đến khi biến mất.
Lúc này Trì Yên mới đi ra.
Không biết là ai lại thiếu đạo đức ném cái lon rỗng ra ban công, Trì Yên cúi đầu, mím môi một cái, đá cái lon về phía trước______ cô nhớ rõ phía trước có một cái thùng rác.
Tóc Trì Yên dài gần đến eo, lúc này cũng không có buộc lại, dịu dàng mà thả xõa trên vai, vì hơi cúi đầu nên có vài sợi chảy xuống, che khuất tầm nhìn một chút.
Cô căn bản không cần trốn ở đây nghe trộm, Trì Yên có chút buồn bực nghĩ, cô hoàn toàn có thể quang minh chính đại đi ra hỏi Khương Dịch cho rõ ràng.
Về câu nói cuối cùng của anh.
Trì Yên trợ trắng mắt, sau đó không cẩm thận nhìn thấy người đàn ông đứng cách đó không xa.
Cái lon bị cô đá đến chân thùng rác rồi, Trì Yên lại không có tâm tư hặt nó lên bỏ vào thùng rác.
“Trì Yên?”
Người đàn ông rũ mắt nhìn cô, âm cuối tăng cao, giống như không ngờ cô sẽ xuất hiện ở chỗ này vào lúc này.
Đáy mắt Trì Yên vẫn mờ mịt hơi nước, thoát nhìn vô cùng ướt át, Khương Dịch nhìn về phía sau cô, hơi hơi nhíu mày.
Vẻ mặt của anh làm Trì Yên tạm thời quên mất tìm anh tính sổ.
Cô còn tưởng rằng phía sau có cái gì không tốt, hai chân run lên, theo bản năng muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228996/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.