Lần đầu tiên Trì Yên biết Khương Dịch là loại người này.
Những lời không biết xấu hổ như thế, từ miệng anh nói ra, lại đều có thể mang điệu bộ trang nghiêm.
Trì Yên ôm chăn không nói lời nào, ánh mắt như có như không mà liếc nhìn giữa chân anh một cái.
Loại tư thế ngồi này, căn bản chẳng thể nhìn ra thân thể anh có biến hóa không.
Cô lắc lắc đầu, không dám nói lời bậy bạ nữa.
Dáng vẻ Khương Dịch cầm dao phẩu thuật mổ bụng chuột bạch nhỏ không phải cô chưa thấy, đến nháy mắt cũng không thèm nháy một cái, không kéo dài, vô cùng dứt khoát lưu loát luôn.
Cô sợ một ngày nào đó Khương Dịch không vui cũng đem cô biến thành chuột bạch nhỏ mất.
Bởi vì vừa nãy có khóc nên mắt Trì Yên có chút phiếm hồng, đầu lưỡi Khương Dịch hạ xuống bên trái hàm răng, biết nha đầu này tưởng thật, anh đưa tay gõ nhẹ đùi mấy cái rồi điều chỉnh nhiệt độ điều hòa tăng lên một chút, chuyển đề tài: “Buổi chiều dính mưa sao?”
Rõ ràng giọng anh không biến hóa nhiều lắm nhưng Trì Yên có thể nghe ra anh đang không vui.
Đột nhiên cô nhớ đến câu kia của Lục Cận Thanh, "Tâm trạng không tốt lắm", đến lúc này, cô đã có thể cảm nhận được rõ ràng rồi.
Trì Yên chần chờ vài giây: "Chỉ hơn 10 phút thôi mà!"
Cô không hề nói dối, chẳng qua hơn mười phút kia cũng đủ gian nan rồi.
Nếu là bình thường thì vẫn tốt, mấu chốt là lần này lại vừa đúng lúc cảm mạo cùng dì cả đến thăm hau mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/22215/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.