Mùa mưa năm nay rất dài, giống như là đem toàn bộ cái oi bức của mùa hè thành hơi nước, sau khi mưa xong trong không khí cũng có mấy phần ẩm ướt, không nóng nhưng vẫn khiến người khác khó chịu.
Nhan Tiêu đang chạy trên máy chạy bộ, đầu đầy mồ hôi, mới chạy có một chút mà than vãn không dưới năm lần.
Đại khái là: "Anh nhìn cái ót đầy mồ hôi của em nè, em không chạy nữa nhé?"
"Ngày khác lại tới phòng tập nha?"
"Tronng phòng tập toàn là đàn ông bắp thịt, anh không sợ em bị bọn họ dụ dỗ hả?"
.....
Biểu đạt suy nghĩ mình không phải là lười biếng vận động.
Hoắc Trạch Tích thấy buồn cười.
Chưa bao giờ thấy cô không thẳng thắn cả, trong lòng muốn nói cái gì thì lượn quanh một vòng rồi nói ra; cũng chưa từng thấy cô thẳng thắn như vậy, không che giấu suy nghĩ gì, đơn giản trong veo như nước.
Ra khỏi phòng tập, thể theo yêu cầu mè nheo nửa ngày của cô, đi ăn kem ly.
Nhan Tiêu thích phần lớn nhất, có đủ thứ loại trong một ly, nhưng cô không phải là người mắt to hơn bụng, kêu thứ gì cũng cố ăn cho hết dù dạ dày khó chịu, nếu Hoắc Trạch Tích cưỡng chế ngăn lại thì Nhan Tiêu mới dừng.
Rất nhiều lần về nhà phải uống thuốc dạ dày, luôn thề là sẽ không như vậy nữa mà lần sau lại tái diễn.
Nghĩ tới đây Hoắc Trạch Tích không nhịn cười được.
Sau khi hai người bên nhau anh rất dễ dàng bật cười.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148139/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.