Ngày thứ nhất đi thực tập, Nhan Tiêu gặp Phùng Thơ Dư ở cửa, người phụ trách phân phối công việc cho các cô, công việc cũng nhàn rỗi, bởi vì dạy ban cơ sở, phần lớn là con nít, mặc dù hơi om sòm nhưng cũng ít áp lực.
Bình thường cô cũng không hay chơi với con nít, quan trọng là tính kiên nhẫn, tiết thứ nhất vô cùng thú vị, thời gian nghỉ ngơi còn cùng Phùng Thơ Dư ngồi nói chuyện phiếm.
Trải qua hơn một giờ tiếp xúc, Nhan Tiêu rút ra kết luận về Phùng Thơ Dư như sau: Nữ thần.
Không kể là lúc nói chuyện hay lúc dạy học, cô ấy đặc biệt ôn nhu, Nhan Tiêu có rất ít bạn giống cô ấy, phần lớn đều hoạt bát, lanh lợi giống Nhiếp Sơ Sơ, cho nên lúc ở chung với Phùng Thơ Dư có cảm giác rất khác biệt.
"Sao cậu không đi học múa ba lê đi, tớ thấy khí chất của cậu rất hợp với môn đó." Nhan Tiêu vừa uống nước trái cây vừa nói.
Trong ấn tượng của Nhan Tiêu, những cô gái học múa ba lê đều có khí chất nữ thần, rất trong lành.
"Từ nhỏ tớ đã học dân vũ rồi, chưa từng nghĩ tới sẽ học múa ba lê." Phùng Thơ Dư cởi giày ra, "Cậu thì sao? Tại sao lại học múa dân vũ?"
"Cũng phải ha, khi còn bé chưa biết gì đã bị mẹ kéo đi học cái này, còn không hỏi qua ý kiến của tớ nữa." Nhan Tiêu đang muốn thay quần áo, Phùng Thơ Dư cười xoay người, "Duyên phận chính là như vậy."
Nhan Tiêu thay quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148103/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.