Buổi tối mà mưa là ngủ thích nhất, người bình thường hay ngủ trễ như Nhan Tiêu mà cũng ngủ gật, nằm trên giường dựa vào ý chí “nhất định phải nghe cho xong bạn trai phát radio” mà chống chọi.
Tiếng mưa rơi xuyên qua nóc nhà, nước từ mái hiên nện vào bệ cửa sổ, tiết tấu ổn định, còn có tiếng mưa rơi trên lá, tiếng xe hơi thỉnh thoảng chạy qua mặt đường sũng nước…
Thành phố sầm uất buổi mưa đêm yên tĩnh lạ lùng.
Nhan Tiêu đang mơ màng buồn ngủ đột nhiên nghe có tiếng người nói chuyện, “hi, các cậu đã ngủ chưa?”
Là Tiểu Giai.
Nhan Tiêu đáp lại đầu tiên, không ngờ rằng mọi người cũng trả lời, tất cả chưa ai ngủ.
Tiểu Giai nhẹ giọng nói: “Trò chuyện chút đi, hôm nay bầu không khí thật tốt.”
“Trò chuyện cái gì? Tớ mệt lắm…” Tráng Tráng lên tiếng.
“Vậy thì nói chuyện gì thú vị một chút, hay là kể chuyện kinh dị đi?”
Đề nghị này bị Nhan Tiêu mãnh liệt ngăn chặn, giờ mà nhớ tới chuyện hôm bửa vẫn còn sợ hãi nha.
“Nói chuyện gì mới lí thú ta? Nói… tư thế thích nhất đi!” Tiểu Giai như thường lệ vẫn cục súc.
Không ai lên tiếng, Tiểu Giai đợi một hồi không ai trả lời liền khai đao Nhan Tiêu tước: “Này, tiểu cô nương nói trước đi.”
Nhan Tiêu nhắm mắt lại, biết khó thoát khỏi tai ương.
Bình thường lúc này mà cô nói không muốn trả lời thì nhất định sẽ bị tẩy chay, thôi lần này dứt khoát thay đổi: “Tớ chưa thử làm sao mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148094/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.