*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi sáng hôm sau Nhan Tiêu bị Hoắc Trạch Tích đánh thức.
Cô quên đặt đồng hồ báo thức, lúc bị kêu dậy thì giật mình, vội vàng mặc quần áo đánh răng rửa mặt, động tác có thể so với tốc độ trong quân đội.
Kết quả là làm xong tất cả mới bảy giờ mười lăm phút.
"Bác sĩ Hoắc, anh đang chỉnh em đấy à?" Nhan Tiêu thở phào nhẹ nhõm ngồi trên ghế salon, "Hù chết em rồi!"
"Hôm nay không phải là đi học à?" Hoắc Trạch Tích mặc quần áo tử tế đang sửa lại ống tay áo.
Nhan Tiêu ngồi ở đằng kia nhìn anh, dần dần hiện ra nụ cười: "Bất quá anh đưa em đi học, vui quá!"
Anh giương mắt nhìn Nhan Tiêu đang cười sáng hơn cả mặt trời, thanh đạm dặn dò: "Giờ học đừng có lơ là!"
Không được lơ là? Coi cô là học sinh tiểu học à?
Nhan Tiêu liếm liếm môi, không cam lòng: "Vậy buổi chiều em tới tìm anh nhé?"
Hoắc Trạch Tích cầm chìa khóa, đứng ở huyền quan, "Trên đường rất đông, không có phương tiện đâu."
Nhan Tiêu đuổi theo anh, bị một người không hiểu phong tình như anh làm cho ủ rũ, cho dù thích cũng cảm thấy ủy khuất, "Em muốn gặp anh"
Giống như đoán được anh sẽ từ chối, Nhan Tiêu kêu rên một tiếng: "Anh đừng vậy mà, em là bạn gái của anh chứ không phải em gái kế bên nhà."
Đừng dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148087/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.